Này chàng hoàng tử bé
Kia là mặt trời nhé
Kìa là áng mây trôi
Ngát xanh là bầu trời
Rì rào là sóng vỗ
Dưới hàng dừa no gió
Là bờ cát nhé con
Xa xa những con thuyền
Chân trời là vô tận
Dù mai thành người lớn
Như cha rồi như ông
Hãy cứ là dòng sông
Mát lành và rộng lớn
Dù có khi nước cạn
Cũng chẳng lụy nước lên
Dù có khi sóng tràn
Cũng không quên gờ đá
Rồi khi ra biển cả
Con lại thấy chân trời
Người lớn thường bỏ rơi
Những vì sao nhỏ bé
Mải miết với con số
Mải miết với lợi danh
Quyền lực và chiến tranh
Hận thù và đau khổ
Bầu trời đâu còn nữa
Đâu còn áng mây trôi
Đâu còn thấy chân trời
Bên rì rào sóng vỗ
Nhớ nhé hoàng tử bé
Này con trai của ta!
* Hà Nội ngày 20 tháng 7 năm 2021
Đôi lời về bối cảnh bài thơ: Sau khi đọc một bài viết của cô giáo tôi về sách Hoàng Tử Bé, tôi mới đọc cuốn này. Kết hợp với những quan niệm của tôi về cuộc sống, nhân ngày sinh nhật 39 của chính mình, tôi viết bài này, mà lại hướng đến con trai của tôi, muốn nhắn nhủ với con rất nhiều điều.
Và thật thú vị là cô vào comment, cô trò đáp lời như sau:
- Đồng dao đáng yêu lắm!
- Được là hẳn đồng dao cơ ạ ❤
- Được rồi!
- Ôi con vừa đọc cho cu "hoàng tử" được con khen hay lắm, giọng rất không hề là động viên bố như nhiều lần mọi khi :((
- Hay thật mà, rất đáng yêu!
Vợ tôi thì comment đầy tinh ý: “Tâm tư của bố”. Người anh trong cơ quan thì khen: “Thơ hay em!”.
