Nói với cha
Cha thấy không con là lũ mây hồng
Không giống lông nhà tông thì giống cánh!
Mây vàng mây hồng trong chiều lấp lánh
Dưới vòm trời lồng lộng chúng ta bay.
Cha mải ruổi rong chẳng quản tháng ngày
Chẳng chút nghỉ ngơi thảnh thơi với nắng
Chẳng đủ thong dong ngắm dòng sông vắng,
Bờ cỏ mướt xanh bầy trẻ chơi đùa.
Cha ước rồi mai ở một ngôi chùa
Rồi, con nhận ra cũng mơ về nơi ấy
Rừng trúc am mây sao hiền hòa đến vậy
Là cha chưa đi nhưng mở lối con vào.
Cha thấy sao - về nơi ấy thanh tao?
Đâu cũng là trăng trăng rằm rạng rỡ
Đâu cũng là hoa hoa nằm trên cỏ
Đâu cũng là kinh kinh để cho đời
HN 27.9.2021
Nhớ về ước mong của bố tôi muốn được sống ở trong một ngôi chùa, không phải lo toan gạo tiền cơm áo, gồng gánh đại gia đình.
Nói với con
Con thấy không ta là áng mây vàng
Trong một chiều con trà đôi 'mời bố'
Một chiều khác ta chính là làn gió
Rào rào khi con và cháu ta chơi
Con thấy không ta vẫn mãi trên đời
Phật dạy đấy chết mà không phải hết
Ta vẫn trong con từng giây từng phút
Vạn kiếp người mãi nối tiếp nhân sinh
Nên đừng lo, con, Covid hay chiến tranh
Dù chắc chắn chúng ta không chờ đón
Cũng đừng ngại bão giông hay hạn hán
Ấy là lẽ trời cảnh tỉnh đời thôi
Hãy gắng thật nhiều con của ta ơi
Và sống vui dẫu nẻo đời muôn ngả
Giữ tấm lòng biết thương và tử tế
Để khi về đất mẹ được như ta
* Hà Nội 17.8.2021
Ngồi trên tầng 4 làm việc online thời Covid, thấy một áng mây vàng thật đẹp trên bầu trời. Tôi nhớ bố. Tôi tưởng tượng là bố là áng mây đang nói với tôi.

