Ngấu nghiến
Cồn cào
Gã trai thành thị
Bỗng thấy trời cao!
Đi thôi bạn tôi
Đến nơi có gió
Những trái tim xanh
Giữa lòng phố thị
Vẫn thường luôn
Nuôi dưỡng những tâm hồn.
Cha tôi
Đã hiểu lẽ càn khôn
Cũng từng như thế.
Sau bao năm mải bon chen dâu bể
Tôi nhìn thấy cha mình
Sáng rõ
Ở nơi này.
Cha là gió là nước là cây
Là con đường trải đầy nhựa sống
Nơi này đã nuôi dưỡng cha những ngày bình lặng
Và giờ đây lại nuôi dưỡng tôi.
Đi thôi bạn ơi!
Đừng tìm thiên đường
Đừng tìm cực lạc
Đừng tìm hạnh phúc
Từ những lời thuyết giảng âm u
Hãy đi
Đến nơi này rất thật
Đây chính là cõi phật
Đây cũng là cõi tiên
Đây cũng là đất thánh
Đây thật sự là phép màu.
Đẹp đẽ thay
Cuộc sống hòa bình
Không chiến tranh tâm linh
Không chiến tranh vật chất.
Hạnh phúc chân thật
Là khi chúng ta trút sạch vọng cầu lợi danh huyền hão mà vẫn sống được tự do và tốt lành trước muộn phiền cơm áo
Như mẹ cha tổ tiên ta đã từng.
Hãy tự tin vào chính mình
Là một người bình thường
Bé mọn vô cùng
Như một chiếc lá
Như một cọng cỏ
Cho đến khi rụng xuống
Cho đến khi nát bầm
Về lại với đất
Mãi xoay vần mà không mảy may sợ sệt
Vì đã hiểu thấu rằng
Ta là một phần vô sinh bất diệt của tự nhiên.
* Hà Nội 13.7.24
Chiều 13/7/2024 đi bộ thể dục ở Công viên Thống Nhất, Hà Nội, nhớ bố. Bố nhiều năm đi bộ thể dục ở công viên này, từ trước khi phát hiện ung thư và kể cả trong những tháng ngày điều trị. Thời ấy, tôi mải miết với công việc và lo toan gia đình nhỏ, không đủ lắng lại để hiểu tâm tư của bố. Giờ thì ngẫm lại, thấy rằng cảm nhận được nhiều những khoảng thời gian và suy tư của bố. Cũng chẳng dám khuyên hay kêu gọi ai là hãy chăm sóc hay quan tâm khi bố mẹ còn sống; thật ra, tôi không còn tự trách mình ngày đó là không quan tâm đến bố nữa - tôi nghĩ vốn đó là cuộc sống, tâm trí mỗi người vốn tự vận hành theo hoàn cảnh. Giả sử có đáng trách là trách khi bố mẹ, ông bà chúng ta cần sự chăm sóc thân thể, cần quan tâm nhất thời về tâm lý - ta có thể làm mà ta bỏ qua, thì mới đáng ân hận. Tôi không tự trách mình nhưng thấy tiếc nuối, nhớ, thương…
