Cái khung hình cứ dài mãi, cho đến khi tôi ngừng hỏi lại phiên cũ

Ghi chép của một người làm nghề, tự dựng công cụ từ chiếc điện thoại, không phải dân kỹ thuật chính hiệu.

Có một buổi tối, tôi ngồi sửa một chi tiết nhỏ trên một minigame đang làm cho công việc, cái khung hình chơi trên điện thoại cứ dài lêu nghêu, kéo cả người chơi lẫn tôi xuống hoài không hết. Tôi nhờ AI sửa, nó sửa, tôi chụp màn hình gửi lại, nó sửa tiếp, năm sáu lần liền trong cùng một cuộc trò chuyện, mà lỗi vẫn còn nguyên, chỉ đổi hình dạng mỗi lần.

Một chiếc ghế đơn độc trong căn phòng sáng cửa sổ lớn, không gian trống trải, yên tĩnh
Ảnh: Jan van der Wolf / Pexels, giấy phép Pexels (miễn phí sử dụng)

Một lỗi cứ lặp lại

Lỗi cụ thể là vầy, khung chơi trên điện thoại cần vừa khít màn hình dọc, nhưng có một màn trong game cứ trồi ra dài hơn hẳn phần còn lại, phải cuộn mới thấy hết. Tôi mô tả, gửi ảnh chụp màn hình, AI đọc lại mã nguồn, sửa, tôi thử lại, vẫn dài. Mỗi vòng như vậy, cuộc trò chuyện dày thêm một chút, nhưng cái lỗi thì giậm chân tại chỗ, chỉ đổi hình dạng cho tôi tưởng là đã khác.

Cám dỗ ở lại

Cám dỗ tự nhiên nhất lúc đó là ở lại, giải thích kỹ hơn, chụp thêm ảnh, tin rằng chỉ cần mình nói rõ hơn một chút là AI sẽ hiểu đúng hơn. Tôi cũng nghĩ vậy, thử thêm vài vòng nữa, mỗi lần đều có một lý do nghe rất hợp lý cho việc vì sao lần này sẽ khác, nhưng mang ra thử thật thì lỗi lại quay về, chỉ đổi dạng khác đi một chút.

Nguyên lý, một cuộc trò chuyện cũng có quán tính

Tôi bỏ đó một buổi, không nghĩ đến nữa. Lúc quay lại, tôi không mở đúng cuộc trò chuyện cũ, mà mở một cuộc hoàn toàn mới, dán lại đúng cái file đang lỗi, viết lại yêu cầu bằng một cách hỏi khác hẳn lần đầu. Lần này, đúng chỗ hỏng lộ ra gần như ngay lập tức.

Cùng một loại AI, cùng một file lỗi, chỉ khác mỗi việc bắt đầu lại từ đầu, mà kết quả khác hẳn. Nghĩ kỹ thì cũng dễ hiểu, một cuộc trò chuyện càng dài, càng mang theo nguyên vẹn mọi suy đoán trước đó, kể cả những suy đoán đã sai ngay từ vòng đầu. Mở một cuộc mới, không ai phải giữ lấy cách nghĩ cũ nữa, nhìn ra một hướng khác vì vậy cũng dễ hơn hẳn.

Một khung cửa gỗ mở ra lối đi ngập nắng, tương phản sáng tối
Ảnh: Huu Huynh / Pexels, giấy phép Pexels (miễn phí sử dụng)

Một ví dụ thật

Đúng cái minigame tôi đang làm, có một màn chơi trên điện thoại cứ dài hơn hẳn những màn còn lại, dù tôi đã chỉnh tỉ lệ khung hình đi chỉnh lại mấy lần trong một cuộc trò chuyện. Nghỉ một buổi, mở cuộc mới, dán lại đúng file đó, hỏi khác đi, lần này AI lần ra đúng một chi tiết nhỏ nằm sai chỗ trong cấu trúc, thứ mà mấy lần trước không ai để ý tới. Sửa đúng một chỗ đó, mọi thứ vừa khít lại ngay.

Ranh giới, không phải lúc nào cũng nên bỏ chạy

Nhưng không phải hễ bí là nên đóng cửa sổ cũ, mở cái mới. Nếu việc đang làm cần nhớ cả một chuỗi quyết định trước đó, mở cuộc mới sẽ mất công giải thích lại từ đầu, có khi còn chậm hơn ở lại. Cách tôi hay dùng là nhìn vào chính cái lỗi, càng nhỏ, càng đóng gói gọn được trong một file với một câu mô tả độc lập, thì càng đáng thử mở cuộc mới. Còn việc gắn chặt với cả một dự án dài, nhiều tầng quyết định phía sau, tôi vẫn ở lại, chỉ đổi cách hỏi.

Giờ tôi vẫn dùng AI mỗi ngày cho việc của mình, chỉ thêm một thói quen nhỏ, khi thấy mình cứ hỏi đi hỏi lại một chỗ mà mọi thứ không nhúc nhích, tôi ngừng lại, đứng dậy, rồi ngồi vào một chỗ hoàn toàn trống.

Tienich.blog, ghi lại những gì làm được, chỉ bằng một chiếc điện thoại.

* Bài viết được trình bày và diễn đạt bằng AI, dựa trên chất liệu làm việc thực tế của Cư sĩ Rừng Trúc với AI. Nội dung thể hiện quan điểm và kinh nghiệm cá nhân của Cư sĩ Rừng Trúc, không đại diện cho bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào khác.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn

Ad 2